Những phần được đóng khung trong chương này là lời châm chọc của Phong Bất Giác.
…………
Đêm đen tựa như một con cự thú, nuốt chửng cả thành phố ngập tràn hơi thở Gothic này.
Những tia mưa lạnh lẽo như tên nhọn liên tục giáng xuống các vũng nước trên mặt đất, trong không khí tràn ngập một thứ mùi đặc trưng của chốn đô thị sầm uất —— sự mục nát.




